Hiển thị các bài đăng có nhãn giáo viên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn giáo viên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

ÁP LỰC NGHỀ GIÁO

Nhìn bề ngoài, nghề giáo dường như là một nghề nhàn nhã, dù thu nhập không cao nhưng có thời gian thư giãn, chăm sóc gia đình, nhất là đối với các cô giáo. Thực tế có đúng như vậy?

Là một giáo viên (GV) , tôi hiểu rõ cuộc sống của đồng nghiệp. Nghề giáo không nhàn như mọi người tưởng. Ngoài giờ dạy chính khóa, GV về nhà còn phải soạn giáo án, chấm bài, ghi sổ sách - những công việc tốn thời gian nhất. Việc chấm bài thường khiến nhiều người ngại. Soạn giáo án là việc đương nhiên, có nó, giờ dạy mới bài bản và có chút “lửa” (chỉ dám nói là có chút thôi, vì còn phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác). Ghi sổ sách là việc bất đắc dĩ, vì riêng đi dạy đã mệt bở hơi tai, còn thời gian và sức lực đâu cho cái việc luôn được coi là hình thức ấy? Nói vậy để thấy áp lực công việc đối với GV không hề nhỏ.

Nhưng nếu chỉ là áp lực công việc thôi thì có lẽ thầy cô nào cũng sẽ cố gắng, vì nghề nào cũng có khó khăn, bận rộn riêng. Trong vòng xoáy của cơn lốc thị trường, người GV cũng không khỏi bị ảnh hưởng. Nói thực lòng, dạy thêm là việc cực chẳng đã, vì có ai muốn mua cái bận vào mình đâu. Ở giờ dạy chính khóa, nói đã mệt, viết bảng đã hít không ít bụi phấn, về nhà chẳng được nghỉ ngơi và lo việc gia đình, lại phải lao vào dạy thêm. Vì sao?

Vì đồng lương không đủ sống. Vì chương trình quá nặng nề, trong khi nhiều học sinh (HS) còn ngại học, nếu không kịp thời củng cố thì những gì mình đã giảng trên lớp lại trôi tuột đi ngay. Cũng còn một lý khác là những đề nghị tha thiết của phụ huynh HS. Họ không muốn gửi con cho gia sư vì không yên tâm, vì chỉ tin tưởng vào thầy cô giáo - những người vừa có kinh nghiệm sư phạm vừa có chuyên môn vững. Thầy cô buộc phải mưu sinh, để đủ lo cho con cái và cũng làm trọn vẹn trách nhiệm với HS.

Vì thế, mong dư luận hãy có cái nhìn thực tế với vấn đề này, đừng vì một vài “con sâu” mà lên án toàn thể GV. Tôi từng biết những thầy giáo đã từ chối dạy thêm, dành giờ phút nghỉ ngơi hiếm hoi để làm một cái việc rất đỗi giản dị là đưa con đi ăn kem, mua sách… Thế mà rồi niềm vui nhỏ bé ấy cũng không kéo dài được bao lâu, vì phụ huynh HS lại đến vật nài xin thầy mở lại lớp để con họ được học.
Nói về áp lực của dư luận, bên cạnh vấn đề dạy - học thêm, không thể không nhắc đến những vụ việc gây xôn xao gần đây. Nào là HS bỏ học, HS tự tử… Cứ mỗi lần có chuyện, người ta lại đặt dấu hỏi về phía GV. Rằng, phải xem cô giáo có mắng mỏ gì không? Rằng, chắc là nhà trường gây ra điều gì bức xúc… GV luôn đối mặt với nỗi hoài nghi của dư luận, đến nỗi lúc nào cũng mang nặng nỗi lo trong lòng dù mình chẳng làm gì nên tội. Nhiều người phải đau xót thốt lên: Tại sao có những vụ HS hành hung thầy - cô giáo, HS tỏ thái độ hỗn láo, vô lễ, coi thường kỷ cương mà ít người lên tiếng? Người ta đổ nhiều tội cho giáo dục, cho rằng đạo đức HS ngày càng đi xuống. Phải cay đắng thừa nhận thực tế, bởi đức dục đang bị lép vế quá mức trước trí dục, trước một chương trình học nặng nề, đến nỗi một tiết giáo dục công dân duy nhất trong tuần cũng thường bị cắt xén.
Trong bộn bề cuộc sống, những áp lực, căng thẳng là điều khó tránh khỏi. Nhưng làm thế nào để giải tỏa được âu lo? Đối với GV, đó là một bài toán không lời giải. Một năm học 9 tháng trời không có phút nào dám buông mình giải trí để làm việc hiệu quả hơn. Suốt ngày vùi đầu soạn bài, chấm bài, hoàn thiện sổ sách, đi dự giờ, đi họp, trao đổi với gia đình HS để kết hợp giáo dục… bên cạnh việc chính là lên lớp, GV không còn thời gian để đọc sách nâng cao chuyên môn, bồi dưỡng và tự học. Đó là chưa kể nỗi lo toan gia đình như bao người khác. Quả là làm nghề giáo không đơn giản!
Xét cho cùng, cũng còn nhiều nghề vất vả, và vất vả theo nhiều cách. Nhưng thật sự là làm GV bây giờ chịu quá nhiều áp lực. Khi xã hội chưa có cái nhìn nghiêm túc và dũng cảm cắt bỏ những “ung nhọt” đã tồn tại lâu năm thì người GV còn chịu nhiều thiệt thòi, và nguy hiểm hơn là sẽ làm giảm đi lòng nhiệt tình trong truyền dạy kiến thức và giúp HS tu dưỡng nhân cách. Điều đó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thế hệ trẻ – tương lai của đất nước.

Thứ Bảy, 24 tháng 7, 2010

NGHỀ GIÁO VIÊN

Tôi không thích nghề giáo viên. Hồi còn nhỏ, mấy đứa con gái hầu như khi được hỏi lớn lên muốn làm nghề gì, đều trả lời không ngần ngại: “Con muốn làm cô giáo.”.Cuộc đời đưa đẩy không cho tôi chọn lựa như ý mình ,cuối cùng tôi học vẽ và làm 1 giáo viên dạy mĩ thuật.

12 năm đi học, mỗi năm học hơn chục môn, sơ sơ tôi đã biết tới hơn 100 thầy cô giáo, mỗi người một vẻ, mỗi người một tính cách.

Có những thầy cô rất khó tính. Họ yêu cầu cẩn thận từng ly từng tý, chỉ cần quên kẻ chân đề mục là sẽ mất ngay 2 điểm trong bài kiểm tra. Mỗi lần lên bảng, cả lớp lại run lập cập, dù rõ ràng là đã làm bài tập về nhà, nhưng điểm tối đa luôn là điều xa vời quá.

Có một cô giáo lại hay phạt học sinh. Học sinh cấp 1 thường lười ăn trưa, luôn cố gắng lấy ít cơm ăn nhanh để kịp ra sân đá bóng. Hãy cẩn thận, cô mà biết là bạn sẽ được đứng góc lớp, dọn phòng cho các bạn.

Có cô lại rất dễ thương, luôn được học sinh quý, như cô Mỹ thuật chẳng hạn. Lúc nào cũng cười tươi, với cô học sinh nào cũng là một nghệ sĩ. Cô hiền, thế nhưng giờ cô học sinh lại chả ầm ĩ lộn xộn bao giờ. Lớp học của cô không bó gọn trong bốn bức tường, mà có thể ở ngoài sân chơi, sân bóng, hay công viên đối diện sân trường. Giờ học vẽ như một khoảng thời gian “chạy trốn” những áp lực học hành mà học sinh vừa trải qua.

Có cô giáo nhìn rất thiếu sức sống. Cô vào lớp như cái bóng, hét rạc cả người mà không có đứa nào chịu yên. Cô giảng bài ở trên, học sinh rì rầm ở dưới, giờ kiểm tra mình cô không thể quản lý hết bọn “nhất quỷ nhì ma”.Cô lúc nào cũng ngồi một mình, không học sinh, không bè bạn, ai có thể ngờ đấy là một cô giáo chứ…

Có thầy giáo hiền đến nỗi suốt ngày bị học sinh gạt. Học sinh luôn tìm mọi cách trốn tránh kiểm tra bài cũ, cứ đến giờ thầy lại kêu hôm nay bọn em thi môn này môn kia, thầy thông cảm. Thầy vui vẻ dạy bài mới. Đến cuối năm thiếu điểm miệng, cả lớp lại cùng làm một bài kiểm tra bù, lại những lời kêu ca đến khi thầy cho một cái đề thật dễ.

Có thầy giáo khác lại như robot. Đúng giờ từng phút : đến lớp, dạy học, ra về. Thầy dạy nói nhanh khủng khiếp, cũng chẳng buồn để ý học sinh có hiểu hay không, chỉ miễn là xong giáo án. Trống là ra ngay khỏi lớp, chẳng ai kịp hỏi han thắc mắc điều gì.

Có một cô giáo mắc chứng nói nhiều. Mỗi giờ giảng là một bài diễn văn lê thê miên man vô tận. Bài học hôm đó chỉ là một phần, học sinh được nghe về đủ mọi thứ trên trời dưới biển, kể cả những điều không liên quan,những câu chuyện vui . Mỗi khi cô kêt thúc, cả lớp lại vỗ tay nhiệt tình, thật sai lầm vì cô cho rằng đó là một sự hưởng ứng, nên những câu chuyện lại tiếp tục dài mãi. Nhưng cũng vì thế mà học sinh biết thêm nhiều thứ, giá xăng đang lên, con gái tuổi dậy thì hay gặp vấn đề này vấn đề nọ…

Có cô giáo khác lại vô cùng nghiêm khắc. Cô nói hẳn là đứa nào dám nói chuyện trong giờ cô, cô sẽ phạt đấy. Và cô làm thật. Cả lớp im lặng không dám ho he. Cũng may là cô giảng bài rất hay, đến giờ cứ lặng đi mà nghe. Chẳng may bài giảng cô không hấp dẫn, có lẽ nhiều đứa đã phải đứng ra chịu đòn.

Có một thầy giáo lại thật nghiêm khắc. Sẵn sàng đuổi học sinh ra khỏi lớp vì những lí do nhỏ nhặt ,mắng học sinh không tiếc lời nếu học sinh không làm được bài tập. Không hiểu các thầy cô như thế có biết rằng họ đang làm xấu đi hình ảnh của người giáo viên trong mắt học sinh hay không?

Có thật nhiều, thật nhiều thầy cô giáo trên đời. Các thầy cô đơn giản cũng chỉ là con người như chúng ta mà thôi, cũng có cảm xúc, có những nỗi lo cuộc sống, gia đình. Có thầy cô chúng ta yêu vô cùng, nhưng cũng có người khiến chúng ta cảm thấy thoải mái khi không phải học môn đó nữa. Dù có nhăn nhó, chán nản thế nào thì chúng ta vẫn phải đến trường hàng ngày. Vì thế, hãy gạt những khó chịu sang một bên, hãy hiểu thầy cô như hiểu một con người, và biết ơn thầy cô vì những tri thức, những câu chuyện dài, những kinh nghiệm sống họ đem lại cho chúng ta, bạn nhé.